Về “Quy hoạch chiến lược phát triển ngành đóng tầu đến năm 2020, tầm nhìn 2030”

Vừa đọc được tin này trên báo Giao thông vận tải trong đó có đoạn:

các cơ quan liên quan khẩn trương hoàn thành Dự thảo Quy hoạch chiến lược phát triển ngành đóng tầu đến năm 2020, tầm nhìn 2030 trình Chính phủ phê duyệt.

Đọc tin này thấy mừng vì cuối cùng chiến lược phát triển ngành đã được đặt đúng vị trí của nó: một chiến lược quốc gia, do nhiều bên liên quan cùng soạn thảo như đã nói ở đây. Phát triển một ngành ngốn nhiều tài nguyên quốc gia: tiền, nhân lực, đất đai và cả … thời gian nữa đòi hỏi phải được quy hoạch ở tầm quốc gia, cân đối hài hòa với các ngành kinh tế khác, sử dụng hợp lý hiệu quả nguồn tài nguyên chung hạn hẹp là việc phải làm. Tránh tình trạng thằng con cưng làm nghề thợ may quy hoạch hầu hết mặt tiền ngôi nhà bố mẹ thành cửa hàng may như đã từng xảy ra để rồi lại phải “chuyển đổi công năng” hàng loạt dự án.

Cái tin này có lẽ là tia sáng mong manh duy nhất cuối con đường hầm mờ mịt từ năm 2008 đến nay.

Tuy nhiên nỗi lo lại nhiều hơn. Như nhiều thứ ở nước ta, chủ trương đúng nhưng thực hiện thì sai và kết quả là thất bại. Có mấy lý do để lo:

  • Xây dựng chiến lược phát triển ngành là một nghề chuyên môn đòi hỏi có kiến thức, kinh nghiệm, công cụ, thông tin, v.v… Trong “các cơ quan liên quan” nói trên và ngay trong Vinashin có bao nhiêu người biết cái nghề đó? Ai sẽ viết chiến lược này và ai là người duyệt trước khi thủ tướng ký? Cách tổ chức viết như thế nào?
  • Thực tế soạn thảo “đề án tái cơ cấu”, “kế hoạch của tập đoàn” thời kỳ vừa qua cho thấy còn rất nhiều …. bất cập!
  • Kinh nghiệm nước ta cũng cho thấy phát triển công nghiệp là rất khó. Công nghiệp ô tô, sản xuất xi măng, điện tử – tin học, … đều đã thất bại hoặc hiệu quả rẩt thấp. Ngành đóng tàu, một ngành xuất khẩu là chính, cạnh tranh khốc liệt lại càng khó hơn. Đã nhiều cường quốc đóng tàu phát triển rồi lụi tàn và nhiều nước không thành công.

Nếu tổ chức thực hiện chủ trương trên không tốt, kết quả sẽ là một bức tranh giấy vô cùng hoành tráng nhưng không khả thi và không hiệu quả. Nếu chỉ để ngắm thôi thì còn khá. Một đống tiền và bao nhiêu cuộc đời con người đổ vào đó cuối cùng lại làm lại từ đầu!

Phải mất tiền mời đúng thầy ngoại kết hợp với những chuyên viên nội có khả năng học nghề “xây dựng chiến lược phát triển ngành” nhanh. Đó là kinh nghiệm từ sự đổ vỡ của Vinashin “cũ”.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s