Mừng hay lo?

Mừng hay lo?

Dư luận gần đây đang xôn xao vì một làn gió mới trong chính trường Việt nam do một số bộ trưởng thổi vào.

Điển hình là bộ trưởng bộ GTVT Đinh La Thăng. Vừa nhậm chức, ông đã tuyên bố :” Là tư lệnh ngành, phải cho tôi toàn quyền”. Một trong những nhiệm vụ trọng tâm, ưu tiên được ông xác định là một nhiệm vụ “đội đá, vá trời”: giải quyết vấn đề ùn tắc giao thông tại Hà nội và thành phố Hồ Chí Minh, . Ông cũng chủ trương phải xây dựng cơ chế đột phá để thực hiện các giải pháp đột phá. Ông gây chấn động dư luận bởi quyết định “trảm tướng” chưa từng có, v.v… và v.v….

Tóm lại ông tạo được ấn tượng là một người xông xáo, dám làm, dám chịu trách nhiệm và cả dám … nói thẳng những điều mình suy nghĩ. Ông cùng bộ trường Vương Đình Huệ thật sự đã tạo nên một làn gió mới.

Nếu như chưa từng ở Vinashin, tôi sẽ thấy mừng. Nhưng đã từng ở Vinashin suốt từ khi thành lập cho đến lúc sụp đổ, tôi lại thấy lo.

Anh Bình, cựu chủ tịch Vinashin, cũng đã từng trải qua những cái như thế. Nhiệm vụ xây dựng ngành đóng tàu hiện đại gần như từ hai bàn tay trắng trong giai đoạn đầu cũng là một loại nhiệm vụ “đội đá, vá trời”. Quyền lực thì không cần phải đòi, dưới một người trên cả triệu người. Cũng rất xông xáo, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, có những “cơ chế đột phá” và “giải pháp đột phá”. Chỉ số IQ hoàn toàn không thấp: thông minh, hiểu nhanh, phản ứng nhanh, có khả năng thu phục, tập hợp quần chúng tốt, dám nói và nói rất giỏi, khả năng thuyết phục hấp dẫn người khác thì phi thường.

Vinashin phát triển vào một thời điểm vô cùng thuận lợi: nhu cầu đóng tàu thế giới bùng nổ, các nhà máy đóng tàu Nhật, Hàn, Trung quốc đều đầy việc nên trong một thời gian ngắn Vinashin ký được một lượng hợp đồng đứng thứ 4 thế giới. Chủ trương phát triển ngành được ghi rõ trong văn kiện của Đảng, sự ủng hộ của chính phủ là chưa từng có, kinh tế đất nước đang đi lên, các tổ chức tài chính trong và ngoài nước đua nhau cho Vinashin vay tiền với những điều kiện rất dễ chịu….

Tóm lại, anh Bình ở vào một vị thế  trước nay chưa từng có và sau này có lẽ sẽ không bao giờ có nữa.

Và cũng có thời, lãnh đạo các cấp, báo chí, dư luận nói chung tung hô anh Bình không tiếc lời.

Vậy mà kết quả lại bi thảm đến thế.

Không cần đi sâu phân tích nguyên nhân, chỉ cần thấy rằng tất cả những tính cách cá nhân, điều kiện thuận lợi trên là không đủ, còn thiếu một cái gì đó, một cái rất cơ bản mà không có nó, những tính cách mạnh, những điều kiện thuận lợi chỉ góp phần tạo nên thảm họa!

Liệu các thế hệ đi sau nhìn vào tấm gương đó có rút ra được bài học gì không?

Điều kiện quá thuận lợi dễ gây nên hoang tưởng. Đám đệ tử của ông Thăng mang theo “phong cách, văn hóa PVN” xung phong vào Vinashin “ mới” cũng ào ạt, hùng hổ như thế (lê máy chém đi khắp nơi, lập các tổ “đặc nhiệm”, xin cơ chế “đặc biệt”, phát biểu trên báo chí dậy dỗ các chủ tịch khác, ….) mà nay thì tiu nghỉu như mèo bị cắt tai, bộc lộ năng lực quản lý yếu kém trầm trọng, làm cho tình hình đã nát lại càng thêm nát là một tấm gương khác.Thực ra trong hoàn cảnh cụ thể, những cái họ không làm được không đáng trách. Nhưng trong khó khăn, đừng bộc lộ tay nghề quản lý, lãnh đạo yếu đến thế.

Ông Thăng có phát biểu đại ý những khó khăn bây giờ so với những cái ông đã làm ở PVN chưa là cái gì. Đó là sai lầm đầu tiên, môi trường doanh nghiệp và quản lý nhà nước không phải là một. Làm đại thần một nước lớn khác xa với làm vua một vương quốc nhỏ. Cần phải có thời gian quá độ để làm quen với điều đó.

Cái tên Vinashin ngày xưa thừa mất một chữ. Bớt đi chữ “tàu”, chỉ việc múc nước lên bán thì anh Bình có lẽ bây giờ không chỉ ở hàm bộ trưởng (hic)

Search tiểu sử ông Thăng trên Wikipedia, tôi lại càng thấy lo hơn. Mà không phải chỉ lo cho ông.

Tất nhiên tôi hết lòng mong ông Thăng thành công để không phải chen chúc, căng thẳng mỗi khi ra đường. Cũng như tôi đã từng mong anh Bình thành công để được về hưu một cách bình thường như bao người khác!

Mong ông bình tâm lại, tìm ra “cái gì đó còn thiếu” đã nói ở trên. Hai vết xe đổ đã nêu ở trên là quá đủ rồi. Tìm ra được điều đó, năng lực, tính cách của ông sẽ được phát huy tốt nhất và sự nghiệp của ông sẽ thành công.

Hy vọng là như thế!

One thought on “Mừng hay lo?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s