Đừng bỏ gốc đi làm ngọn

“Không đủ năng lực đóng tàu” là cái title con trong bài báo trên báo Lao động ngày 2/6/2011 và trên báo Thanh tra ngày 7/6/2011 trích dẫn nội dung báo cáo của Thanh tra Chính phủ (TTCP) về Vinashin:
Vì vậy, từ năm 2007 đến nay, Vinashin đã không đủ năng lực về cơ sở vật chất kỹ thuật, trình độ tay nghề, trình độ quản lý và tiềm lực tài chính để thực hiện các hợp đồng đã giao kết với khách hàng.”
Nguyên nhân:”Theo TTCP thì đầu tư dàn trải, tuỳ tiện, không hiệu quả là một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn tới không tăng cường kịp thời năng lực đóng tàu theo đúng chủ trương của Chính phủ và đề án phát triển của Tập đoàn
(nguồn: http://thanhtra.com.vn/tabid/77/newsid/41600/temidclicked/2/seo/Ket-luan-thanh-tra-tai-Vinashin-No-den-hon-96000-ty-dong/Default.aspx )

Kết luận này thoạt tiên có thể gây sốc. Chẳng phải Vinashin đã từng đứng thứ tư thế giới về tổng số tấn tàu ký được (hay theo tiêu chí khác ?), đã đóng “thành công” và bàn giao nhiều con tàu hiện đại phức tạp như tàu Diamond 53.000 DWT, tàu chở ô tô 4900 xe, …. hay sao?

Kết luận của thanh tra phải nói là khá chính xác đối với người trong cuộc, nhưng cũng quá cô đọng. Việc không hiểu hoặc né tránh nó đang tiếp tục gây ra những sai lầm hiện tại.

Với người ngoài cuộc, kết luận trên có thể bị hiểu sai là năng lực không đủ so với số lượng hợp đồng đã giao kết, nếu làm ít tàu hơn thì vẫn ổn.  Thực ra thì không phải thế.

Loạt tàu Diamond là những con tàu xuất khẩu đầu tiên của Vinashin, ghi tên ngành đóng tàu Việt nam trên bản đồ các quốc gia đóng tàu thương mại trên thế giới.
Tàu Diamond đầu tiên hạ thủy tại Hạ long (6/4/2006) bị sự cố thủng tàu mọi người đều biết. Tàu Diamond thứ hai hạ thủy “thành công” tại Nam triệu (cũng bị sự cố nhưng nhỏ hơn nên ít người biết). Một không khí phấn khởi tràn ngập Vinashin. Nhưng tại hội nghị sơ kết quý liền ngay sau đó, tôi đã phát biểu một lời cảnh báo: “Đến nay, về kỹ thuật tạm gọi là chúng ta biết đóng tàu xuất khẩu. Nhưng còn tiến độ và lãi thì tôi chưa thấy đâu”.

Vì trước đó, những thông tin tìm được trên Internet đã công bố trên website Vinashin và tập hợp công bố lại trên blog này đã cho thấy đóng tàu xuất khẩu (thương mại) là khó vô cùng. Tuy chúng ta có lợi thế tạm thời là giá nhân công rẻ nhưng với cung cách làm thời đó thì thấy trước là không thể đóng đúng tiến độ và có lãi được.

Năng lực đóng tàu thương mại (đóng tàu xuất khẩu) trong cơ chế thị trường bao gồm ba mặt:

  • Đóng tàu đạt chất lượng kỹ thuật theo yêu cầu thiết kế, được chủ tàu (quan tâm nhất đến chất lượng khai thác) và đăng kiểm (chịu trách nhiệm về chất lượng an toàn) kiểm tra và chấp nhận. Điều này thực tế chứng tỏ là chúng ta làm được mặc dù cũng trả giá không nhỏ.
  • Đóng tàu đúng tiến độ như cam kết trong hợp đồng.
  • Đóng tàu có lãi theo mặt bằng giá thị trường đóng tàu thế giới.

Làm được cả ba mặt trên mới gọi là có năng lực đóng tàu thương mại và mới có năng lực cạnh tranh trên thị trường đóng tàu thế giới. Như một số bài trước đã giới thiệu, điều này vô cũng khó. Các ngành đóng tàu châu Âu, Mỹ, Nhật có thừa các năng lực nói trên nhưng vẫn không cạnh tranh được với Hàn quốc, và gần đây Hàn quốc lại không cạnh tranh được với Trung quốc. Các nước thắng trong cạnh tranh là do nhân công rẻ hay do chính phủ trợ giá hay do cái gì khác???

Đối với chúng ta, chưa nói đến những điều tinh vi phức tạp khác, ngay từ bước xây dựng nhà máy mới hoặc nâng cấp nhà máy cũ đã … “có nhiều bất cập”.

Nguyên nhân không phải thiếu tiền mà thiếu tư duy. Đó là nội dung tôi đã đề cập đến trong bài:”Câu chuyện anh thợ may” trên blog này. Hồi đó tôi thường nói đùa với mọi người “Ông Bình là dân thiết kế tàu nên nói đến thiết kế tàu là biết sợ, đi thuê Kitada thiết kế loạt tàu 6500 và 11500 rất thành công. Nhưng nói đến thiết kế nhà máy thì ông ấy “điếc””

Những cái “hợp tác xã may thủ công, có trang bị một số máy móc hiện đại”, xây dựng theo cách anh thợ may tự nghĩ ra có thể may được cả áo hoàng bào cho vua nhưng không bao giờ có thể may xuất khẩu, tức là đúng tiến độ hợp đồng và có lãi.

Trong một hội nghị của văn phòng Vinashin đầu năm 2007, tôi cũng đã phát biểu ngắn: “Trước đây, chúng ta đã có một quyết định rất sáng suốt là thuê Kitada thiết kế loạt tàu 6500 và 11500. Tôi rất muốn chúng ta cũng có những nhà máy đóng tàu do nước ngoài thiết kế”.

Sau hội nghị đó, tôi đã định gặp anh Bình đề xuất: “Ông giao cho tôi làm một nhà máy đóng tàu mới, tôi sẽ làm đúng như các ông đang đóng tàu, không nghĩ ra cái gì khác”.

Cái nhà máy đó sẽ được xây dựng theo các bước sau:

  • Thuê tư vấn nước ngoài có nghề về thiết kế nhà máy đóng tàu hiện đại thiết kế (tàu xuất khẩu do Vinashin đóng hoàn toàn là thiết kế của chủ tàu). Tất nhiên hiện đại đến đâu là do ta, chủ đầu tư, cân nhắc. Nhưng phải là nhà máy có năng lực đóng tàu cạnh tranh hiện tại. Thuê Ba lan thiết kế thì chết chắc. Thiết kế nhà máy cũng bắt đầu từ một nhiệm vụ thư thiết kế như thiết kế tàu, ví dụ một năm phải đóng được 10 tàu 15000 tấn quy đổi và một loạt chỉ tiêu khác nữa. Từ đó, người thiết kế sẽ tính ra phân xưởng vỏ mỗi tháng phải gia công được bao nhiêu tấn thép và do đó cần bao nhiêu máy móc, diện tích mặt bằng, nhân công, v.v… hệt như thiết kế tàu. Trong thiết kế tàu, từ nhiệm vụ thư, người thiết kế không chỉ thiết kế thân vỏ, chọn máy mà còn tính ra định biên thuyền viên, thiết kế hệ thống chỉ huy, điều khiển. Trong thiết kế nhà máy, ngoài nhà xưởng, triền đà, máy móc  phải có cả quy trình công nghệ, tiêu chuẩn nội bộ, hệ thống quản lý sản xuất và công cụ của nó (mạng máy tính và phần mềm), định biên lao động từng bộ phận và thậm chí cả chức năng nhiệm vụ cụ thể chi tiết của từng người, … tóm lại là một cái nhà máy đầy đủ trên giấy. Mọi cái được tính toán, cân nhắc ăn khớp, hài hòa, vừa đủ để thực hiện các chỉ tiêu của nhiệm vụ thư. Công nghệ của nhà máy phải là công nghệ đóng tàu thương mại. Áp dụng công nghệ đóng tàu bao cấp của Mỹ là không ổn.
  • Có thiết kế tàu tốt của nước ngoài nhưng nếu do Nam triệu đóng cho chủ tàu trong nước và đăng kiểm VN giám sát thì chất lượng tàu cũng sẽ có vấn đề (xin lỗi tất cả những người có liên quan, nhưng đó là một thực tế mà chắc các bạn cũng thừa nhận. Ví dụ: đội tàu LASH.). Các con tàu xuất khẩu chúng ta đã đóng được chủ tàu đồng ý nhận vì giám sát của chủ tàu và đăng kiểm nước ngoài kèm từng ly từng tý. Vì vậy, quá trình xây dựng nhà máy đó sẽ thuê tư vấn giám sát nước ngoài, máy móc thiết bị hầu hết là nhập khẩu và chủ đầu tư cũng phải nghiêm túc.
  • Một con tàu tốt, chạy các tuyến hàng hải quốc tế phải do một công ty vận tải giỏi và một đội thuyền viên nước ngoài quản lý, vận hành (tối thiểu cũng là một số sỹ quan). Nhà máy xây dựng xong cũng sẽ thuê một đội quản lý nước ngoài quản lý vận hành trong vài năm đầu, trao quyền tuyển từ bảo vệ trở lên với hai yêu cầu: nhà máy sản xuất đạt công suất thiết kế và khi hết hạn hợp đồng quản lý, bàn giao nhà máy kèm một đội ngũ lao động từ bảo vệ đến giám đốc người Việt có đầy đủ năng lực. Đội ngũ lao động (cán bộ quản lý, kỹ thuật và công nhân) tự đào tạo trong nước có thể phấn đấu đạt chất lượng kỹ thuật tàu xuất khẩu không khó như thực tế cho thấy, mặc dù nếu để nước ngoài đào tạo thì đỡ tốn kém hơn. Nhưng để đóng đúng tiến độ và có lãi thì bất khả thi. Phải chấp nhận trả học phí để học.

Chỉ có nhà máy như vậy bao gồm cả phần cứng (hạ tầng, trang thiết bị) lẫn phần mềm (quy trình công nghệ, hệ thống quản lý sản xuất và con người được đào tạo) mới có thể gọi là đủ năng lực đóng tàu xuất khẩu.

Cả Vinashin cũng chỉ cần một nhà máy mẫu như thế đồng thời cũng là một trong những nguồn đào tạo nhân lực. Ngay từ khâu thiết kế nhà máy, ta đã có thể học được rất nhiều thứ để áp dụng cho các nhà máy khác, chưa nói sau này. Nguồn nhân lực được đào tạo từ đó cũng sẽ là nòng cốt cho các nhà máy khác. Đó cũng là cách nhanh nhất để đi tắt đón đầu chuyển từ đóng tàu “nội” sang đóng tàu “ngoại”.

Hồi đó, tôi có nói chuyện với một giám đốc tư vấn “đầy quyền lực”, khuyên nên đi nước ngoài học thiết kế nhà máy đóng tàu trước khi làm cho trong nước. Nghe thì có vẻ hiểu nhưng chắc là không thực hiện.

Đọc đến đây sẽ có người bĩu môi: “Sao hồi đó anh không nói. Bây giờ mới kể.”.

Nguyên nhân thì có nhưng không nên nói và có nói ra cũng không đóng góp gì cho sự phát triển sau này, vì vậy không cần thiết. Nếu mọi thứ đều có thể nói ra và được nghe thì Vinashin đã không lâm vào tình trạng bây giờ. Tôi viết blog này cũng không phải để vớt vát cái danh thừa của người biết trước nhưng bây giờ mới kể như có bạn đã “còm”. Chỉ có người có mặc cảm có lỗi mới phải vớt danh như vậy.

Thiếu cái tư duy kinh doanh “xây dựng những trung tâm lợi nhuận (làm ra tiền) thật sự” thì dù có đổ vào càng nhiều tiền, đổ vỡ sẽ càng lớn.

Đó là sai lầm lớn nhất của Vinashin “cũ”, điều mà có lẽ phó TT Sinh Hùng cũng nhận ra khi ông phát biểu “Nếu để cho Vinashin phá sản, nó sẽ thành đống sắt vụn”. Câu nói này đầy chất “ông đồ xứ Nghệ”, thâm thúy, lời ít ý nhiều, bạn cứ nghĩ kỹ mà xem.

Một con tàu không đủ tính năng đi biển nhưng lại cứ xông ra biển với một lượng hàng khổng lồ, hoành tráng (đứng thứ 4 thế giới) thì trước sau gì nó cũng tự đắm, không cần bất kỳ ngoại lực nào: khủng hoảng thế giới, đầu tư ngoài ngành, v.v…

Thực ra, nếu tôi không chịu tìm tòi trên Internet cũng không phát hiện ra điều này. Cả một đội ngũ đóng tàu “nội” thời kỳ trước (xem thêm), trong đó có tôi, đều tin rằng mình đã biết đóng tàu, đã đóng được nhiều tàu cho trong nước thì nay chuyển sang đóng tàu xuất khẩu không có khó khăn gì lớn. Một anh thợ may nổi tiếng phố huyện nghĩ rằng mình thừa sức may áo xuất khẩu là chuyện dễ hiểu và có thể thông cảm được. Một ví dụ tiêu biểu cho cái “hào khí” đó là đội tàu LASH: ý tưởng, thiết kế, chế tạo, chủ tàu, đăng kiểm đều “nội” tất và kết quả thì ai cũng rõ.

Nói như vậy không phải là sùng ngoại. Tự biết mình ngu, tìm đúng thầy và chấp nhận trả học phí trong những bước đi ban đầu chập chững là cách làm đúng nhất, tiết kiệm nhất. Đội tuyển bóng đá Việt nam, thậm chí đội Hoàng Anh – Gia lai thôi, cũng phải thuê huấn luyện viên ngoại, cầu thủ ngoại, tại sao Vinashin lại không? Thuê thật sự chứ không phải cái đề án “Thuê TGĐ nước ngoài” nhé.

Khi một lãnh đạo Vinashin “mới” phát biểu: “Tái cơ cấu Vinashin, chủ yếu là tái cơ cấu tài chính” là tiếp tục sai lầm một lần nữa do méo mó nghề nghiệp, không nhìn ra cái mà thanh tra đã kết luận ở trên.

Nhiệm vụ chính và chủ yếu của bản thân Vinashin hiện nay là tái cơ cấu năng lực sản xuất, tức là làm sao các nhà máy đóng tàu đúng tiến độ và có lãi.

Nếu không làm được điều đó trước, dù có thay đổi nhân sự tán loạn, cố nặn ra hợp đồng đóng tàu và đổ thêm tiền vào cũng chỉ tạo thêm nhiều khoản lỗ mới còn lớn hơn trước, tiền sẽ một đi không trở lại.

Và trong giai đoạn tái cơ cấu năng lực sản xuất, các tiêu chí đánh giá phải khác, không phải số lượng tàu lỗ đóng được. Đừng ép nó phải hoàn thành cái chỉ tiêu đó vào giai đoạn này.

Đóng tàu có thể chấp nhận lỗ như Hàn quốc đã làm (xem bài “Hàn quốc đóng tàu có lãi không?”). Nhưng cái lỗ đó là lỗ có kế hoạch, có chỉ đạo, cái giá phải trả trong thời gian đầu để cạnh tranh chiếm thị trường. Anh tư nhân nào mới mở công ty đều hiểu điều đó. Lỗ vô tổ chức, càng ngày càng lớn thì không chấp nhận được.

Năng lực sản xuất là gốc, những cái khác là ngọn. Bỏ gốc đi làm ngọn, thất bại là chắc chắn.

Một công ty đã lâm vào tình trạng phá sản không bao giờ có năng lực tự tái cơ cấu tài chính mà phải trông vào sự trợ giúp từ bên ngoài. Bởi vì nếu không thế, nó đã không lâm vào tình trạng phá sản. Chỉ có các công ty đang lâm vào tình trạng khó khăn nhưng chưa đến mức phá sản mới có thể tự tái cơ cấu tài chính được. Thực tế nước Mỹ năm 2009 vừa qua cho thấy điều đó. Chính phủ Mỹ công khai bơm tiền cứu một số doanh nghiệp lớn đã lâm vào tình trạng phá sản và hiện nay lại còn thu được lãi không nhỏ khi thu hồi số tiền đó về. (Tôi không được học về quản trị kinh doanh, tài chính, “phán bừa” như vậy không biết có đúng không?)

Khi đã có sự hỗ trợ đúng và chính xác về tài chính từ bên ngoài, nhiệm vụ của Vinashin về tài chính chỉ là triển khai các bước thủ tục cụ thể. Nhưng nếu thiếu hiểu biết về tình hình, sẽ đòi các cơ chế đặc biệt nhưng không khả thi, dồn cấp trên vào tình trạng rất dũng cảm mới phê duyệt được để rồi sau đó lại không thực hiện được. Vì vậy đối với riêng Vinashin, tái cơ cấu tài chính mặc dù rất quan trọng nhưng không phải nhiệm vụ chính. Vì lẽ đơn giản là bản thân nó không tự làm được điều đó.

Ngược lại, ở tầm quốc gia thì tái cơ cấu Vinashin chủ yếu là tái cơ cấu tài chính, nhưng tái cơ cấu năng lực sản xuất là rất quan trọng. Nếu năng lực sản xuất không được cải thiện đạt tiêu chuẩn đóng tàu thương mại như nói ở trên, tái cơ cấu tài chính chỉ đối phó được trước mắt mà không bền vững được lâu dài.

Nhận thức được đúng đối với bản thân Vinashin, tái cơ cấu cái gì là chính, là phụ sẽ góp phần vào việc chọn lãnh đạo đúng. Chọn như bây giờ là … “còn nhiều bất cập” (một mỹ từ mà các văn bản chính thức hay dùng để chỉ cái gì thì các bạn đều hiểu).

Cũng do nhận thức sai vấn đề nói trên mà Vinashin “mới” vừa qua đã “tái cơ cấu” … “còn rất nhiều bất cập”!

Gần đây tôi rất mừng khi nghe tin một công ty Hàn quốc đã đề nghị giao một nhà máy đóng tàu cho họ quản lý kiêm cả việc lo kiếm hợp đồng đóng tàu. Đó là một hướng đi đúng, không hiểu tại sao lại không được chấp nhận.

Mà cũng có thể không đến mức phải cần thầy ngoại. Ở Vinashin có hai nhà máy đóng tàu đáng chú ý. Nhà máy đóng tàu Sông Cấm tuy nhỏ nhưng luôn có việc và có lãi, tổ chức, nội quy cực kỳ quy củ. Lãnh đạo mới tới thăm về khen nức nở, thậm chí còn điều người từ đó sang làm giám đốc nơi khác. Nhưng đến các cháu chuyên viên trẻ cũng hiểu rằng Sông Cấm thực chất là một cái liên doanh: Đamen làm mọi việc cần đến know-how, chỉ thuê thợ làm các phần việc thủ công còn lại. Vì vậy người của Sông Cấm cũng không phải là thần thánh  và thực tế đã chứng tỏ đúng như thế. Không có nghề nhưng lại không chịu học hỏi, bổ nhiệm theo cảm tính thì như thế đấy.

Gần đây, tôi rất chú ý đến cái tin công ty Công nghiệp Tàu thủy Sài gòn giao tàu đúng tiến độ, thậm chí được thưởng tiến độ và có một chút lãi (theo lời anh Thái Văn Hùng, không hiểu đã tính đủ chi phí chưa, ví dụ khấu hao?). Nên tổ chức tìm hiểu kỹ trường hợp này, nếu đúng như vậy (kể cả trong trường hợp tiến độ đã được điều chỉnh vài lần rồi), đó là một điều đáng mừng. Nó chứng tỏ rằng nếu được lãnh đạo có tài, tổ chức tốt, ta cũng có thể đóng tàu  xuất khẩu “thật sự” được. Còn nếu không đúng, thầy ngoại là bắt buộc.

Ngay cả Pie đại đế khi định tổ chức đóng tàu còn phải đi học. Và vì thế ông mới được tôn xưng là “đại đế”. Đừng lặp lại sai lầm của thế hệ chúng tôi: “ngu” nhưng lại nghĩ mình “khôn”, hì hục tự làm lấy mọi thứ!

Trên đây cũng chỉ là sới lên vài ý nông cạn. Để giải quyết cụ thể, chi tiết vấn đề này phải có một tập thể nhiều chức danh và bằng cấp. Và tái cơ cấu Vinashin cũng còn nhiều việc khác, không thể không làm, nhưng không phải làm theo cách hiện thời. Một  ví dụ: cắt giảm 200 đơn vị thành viên, Vinashin sẽ tự làm được sau … 20 năm nữa.

Tôi viết bài này nhằm đóng góp cho hiện tại, tương lai và góp phần ngăn chặn việc tiêu tiền vô ích. Mong rằng đừng có ai lợi dụng, suy diễn bới móc cái cũ làm gì.

13 thoughts on “Đừng bỏ gốc đi làm ngọn

  1. Tôi chưa cần phải mổ sẻ những luận cứ của anh vì cứ coi như là đều có cơ sở đi.Nhưng trước hết phải nhìn nhận triết lý đại cục ở đâu đã.
    Giả dụ anh đã sinh ra một đứa con, anh không thể đòi hỏi nó phải biết đi biết chạy thậm chí dũng mãnh như Thánh gióng ngay được;và chuyện vấp ngã trong những bước đi ban đầu là chuyện không thể tránh khỏi.Khi đó anh phải đỡ dậy động viên nó đi tiếp hay bảo con đừng tập đi nữa hoặc tệ hơn (vì dận quá) lại dúi cho nó chết luôn mà không mảy may thương xót hoặc tiếc công mang nặng đẻ đau.Đây là điều xót xa nhất mà những người phận tôi con như chúng ta không làm gì được. Còn luận bàn để nhìn nhận thấu đáo vấn đề thì lúc nào cũng bổ ích và mong rằng vẫn có người cầu thị.
    Cảm ơn vì đã mất nhiều thời gian suy nghĩ về ngành đóng tàu nước nhà.

  2. “Ngu” nhưng lại nghĩ mình “khôn”…A suy nghĩ hơi nặng nề quá.“ngu”,“khôn” là phạm trù rất tương đối. Có khi ngu gặp may thành khôn mà ngược lại có khi tưởng khôn mà không gặp may lại thành ngu. Xem ra “mưu sự tại nhân,thành sự tại thiên”, vậy nên thận trọng khi phán xét.

    • Đây là lời nhận xét của một người mà bạn không tưởng tượng nổi đâu “… toàn là những thằng ngu”. Lúc mới nghe tôi cũng tức vì có cả mình trong đó. Nhưng bây giờ nghĩ lại thấy cũng đúng.
      Hậu quả nặng như vậy, không thể đổ cho may rủi, trời đất gì được. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều có cả mà …. Nếu sau này lịch sử chỉ dùng từ ngu là may rồi, sợ rằng còn nặng hơn nữa.
      Mà có gì phải tức: “Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần”. Với tôi thì quá muộn nên đành dặn lại lớp trẻ.

  3. Chúng ta đều biết giữa nói và làm,giữa lý thuyết và thực hành là khoảng cách khá xa thậm chí có khi không vượt nổi.Nhiều lý luận nhưng không giám làm thì thật là phí,thiếu năng lực nhưng vãn giám làm cũng đáng trân trọng,đừng làm liều đến mức “ngu dốt cộng nhiệt tình thành phá hoại”. Vơ đũa cả nắm nói “… toàn là những thằng ngu” thì thật là “chẳng biết ai ngu”.
    Nghĩ mà xót xa cho những người đã từng giám nghĩ giám làm,lao tâm khổ tứ,đổ mồ hôi sôi nước mắt thậm chí có người đã phải hy sinh trong những tai nạn rủi ro.Có người đơn giản chỉ vì cuộc sống thường nhật nhưng cũng rất nhiều người chấp nhận rủi ro vì sự nghiệp đóng tàu nước nhà. Vinashin cũng là một xã hội thu nhỏ nên không khỏi có những kẻ cơ hội khi vui thì vỗ tay vào,thậm chí còn ném đá dấu tay,khi thuận lợi thì kể công,khi khó khăn thì không giám nhận trách nhiệm,nói chuyện đã rồi như một người thông thái…Vâng, nhất là xã hội ta còn chưa phát triển,để thoát khỏi nước nông nghiệp lạc hậu thì nhiều người đã giám làm những việc quá sức mình thậm chí chưa từng làm.Họ phải vừa làm vừa học,chấp nhận rủi ro thậm chí không thành công sẽ trở thành tội đồ.
    Lịch sử sẽ vinh danh những người tiên phong hy sinh vì sự nghiệp,làm nền tảng cho thế hệ sau xây tiếp.Tất nhiên cần phân biệt những “con sâu quấy dầu nồi canh”,”đục nước béo cò” khi mà cơ chế quản lý của chúng ta còn nhiều bất cập.
    Anh nói:” Thiên thời, địa lợi, nhân hòa” ư. Anh cho tôi mở tầm mắt xem thiên thời,địa lợi ở đâu khi mà con tàu mới đang chạy thử,thuyền viên thì đang tập sự đã gặp báo tố,hết xăng dầu lương thực không được tiếp tế,cứu hộ.Còn nhân hòa ư,khi nổi cơn giông tố thì thuyền trưởng,hoa tiêu thành tội đồ bị nhốt xuống hầm tàu để mấy cậu ấm con chủ tàu vốn chưa có kinh nghiệm đi biển chèo lái…
    Mời mọi người nghĩ tiếp hộ cho.

    • Những người dám nghĩ dám làm, dám chấp nhận rủi ro ấy hiện nay có ai dám nói mấy cậu ấm như cái blog này chưa?
      Bác Trị, em thấy lo cho bác. Có lẽ nên giảm tông đi bác ợ

      • Cám ơn bạn. “Dám chấp nhận” nghe mấy cậu ấm chửi vô lối, chấp nhận chịu nhục để lên mạng ẩn danh chửi đổng thì tôi không làm được.

  4. A Trị à; tôi và chắc là nhiều người cũng muốn anh cho mở tầm mắt về đề tài mà anh nói là:”Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều có cả mà ….” và nhất là người tong cuộc thì anh cũng rất hiểu cái gọi là” nhân hoà” trong Vinashin nư thế nào.
    Cảm ơn anh trước!

    • Thiên thời: phát triển đúng vào thời kỳ bùng nổ bong bóng đóng tàu nên nhiều hợp đồng mới ký được. Địa lợi: bờ biển mấy nghìn km và miếng đất nào đẹp đều tới tay. Nhân hoà: sự ùng hộ hết cỡ của … nhiều thứ, theo nghĩa rộng không phải chỉ trong nội bộ Vinashin.
      Vắn tắt thế thôi, đi sâu hơn về chủ đề này không giúp ích gì cho hiện tại, tương lại và cũng nhiều điều phải … tự kiểm duyệt.

  5. Thật là chuyện “cờ ngoài bài trong”.Anh không đứng ở vị trí người ra quyết định và chịu trách nhiệm anh không thấy hết những vướng mắc,chồng chéo của các điều kiện ràng buộc nó phức tạp đến mức nào.Dù sao cũng hoan nghênh anh đã “giám nghĩ,giám bàn” bởi bây giờ thì không ai “giám nghĩ giám làm” nữa,gương Vinashin chẳng quá rõ rồi sao ?!!
    “Nhiệm vụ chính và chủ yếu của bản thân Vinashin hiện nay là tái cơ cấu năng lực sản xuất, tức là làm sao các nhà máy đóng tàu đúng tiến độ và có lãi.”
    Giả dụ làm được như anh nói, thỉ thị trường đâu ra, đơn hàng đâu ra để làm? Mất thương hiệu đồng nghĩa mất thị trường,trong khi thị trường thế giới bị sập thì chỉ có thương hiệu mạnh cộng hỗ trợ của nhà nước mới có thể duy trì ngành đóng tàu khỏi phá sản và hàng chục vạn người có việc làm,vốn đầu tư được bảo toàn;cái gốc là ở đó.Tôi thấy chính anh đang “làm ngọn” (đúng hơn là bàn ngọn)chứ không bàn gốc !!!…
    Đốt thương hiệu Vinashin có nghĩa là phải làm lại từ đầu,không còn cách nào khác.Tái cơ cấu như hiện nay chỉ là giải pháp tình thế,”thay thang không thay thuốc”.
    Đành phải chờ và hi vọng vào những quyết định sáng suốt của lãnh đạo tiếp theo.
    Xin mọi ngườ bình tĩnh:”hồi sau sẽ rõ”

  6. Các bác cứ ném đá thoải mái.
    Chỉ có điều là nên bàn về những cái có thể có ích cho hiện tại và tương lai (kể cả khi nói về quá khứ). Những ý kiến soi lại quá khứ mà không đạt tiêu chí đó tôi sẽ không đăng và không trả lời.
    Khách bỏ đi vì cửa hàng xập xệ, thức ăn không ngon, giá đắt thì nên tân trang cửa hàng trước hay là chờ khách quay lại trước? Hay là còn cách nào dồn khách quay lại “gốc” hơn?

  7. Khách :

    Thật là chuyện “cờ ngoài bài trong”.Anh không đứng ở vị trí người ra quyết định và chịu trách nhiệm anh không thấy hết những vướng mắc,chồng chéo của các điều kiện ràng buộc nó phức tạp đến mức nào.

    Nếu anh ở vị trí nói trên, xin được nghe một vài cao kiến.

  8. Nếu chỉ xét trong phạm vi cửa hàng thì việc tân trang (do chủ cửa hàng quyết định),đổi món, giảm giá thành (lưu ý vai trò bếp trưởng),là việc làm thường xuyên và đương nhiên.Nhưng khi thực khách giảm mạnh do thị trường chung bị giảm sút thì vấn đề không đơn giản như thế thậm chí có khi phải tạm đóng cửa hàng một thời gian…dẫn đến nhiều hệ lụy phức tạp khác.Cái gốc của kinh doanh vẫn là thị trường quyết định…Thị trường có tính chu kỳ thì phải biết tiến,lui,thay đổi mô hình cho phù hợp là lẽ đương nhiên.
    Cũng như anh, mọi người cũng trăn trở,cùng suy ngẫm chứ không ai có ý “ném đá” đâu.Anh đừng bức xúc làm gì !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s