Kinh nghiệm lãnh đạo và “văn hóa chửi”

(Chia sẻ với các đồng nghiệp cũ của tôi)

Tôi chỉ là một cấp lãnh đạo nho nhỏ nằm trong “dây chuyền phụ” trước đây của Vinashin, chưa bao giờ được bước vào “dây chuyền chính” thuộc các “siêu ban” hoặc “ban đầy quyền lực”.Mặc dù có thời, bên ngoài đồn đại tôi là “quân sư” của Vinashin, thực ra là rất oan. Anh Bình quá siêu nhân rồi, chẳng cần ai quân sư hết.

Tuy vậy cũng có vài kinh nghiệm lặt vặt chia sẻ ở đây.

Phải thẳng thắn mà công nhận rằng trong mặt bằng dân trí còn thấp hiện nay và nhất là trong một bộ máy quản lý còn nhiều lộn xộn, mắng chửi là một trong những công cụ lãnh đạo có hiệu quả.

Có điều là cách chửi như thế nào?

Trong công việc, tôi nổi tiếng là khó tính và hay mắng (chưa có dũng khí chửi) nhân viên. Nổi tiếng đến mức mà có lần cần tuyển người, tôi đã gửi email thông báo cho tất cả cơ quan, tiêu chuẩn tuyển cũng nhẹ nhàng, nói rõ là ưu tiên con em trong ngành mà chờ mãi không thấy ai đến. Trong khi đó, đồng nghiệp lại mang con em ra gửi các đơn vị khác. Khi được hỏi là tại sao không gửi vào chỗ tôi thì trả lời là “Làm ở chỗ ông ấy khó sống lắm”. Tôi thường nói vào chỗ tôi phải chịu được dội nước sôi thì mới nên người được.

Tuy nhiên gần đây, một trong những nhân viên cũ tạm gọi là thành đạt quay lại bảo tôi: “Ngày xưa qua được cái lò bát quái luyện đan của chú mà cháu mới có ngày hôm nay. Chú lúc nào cũng là chú của cháu”. Một số người khác có năng lực, tôi cũng giúp họ có được tay nghề thực sự và quan hệ với tôi rất tốt.

Bên ngoài công việc, tôi chuyện trò vui vẻ, tâm sự chân tình với từ lái xe, bảo vệ đến các ủy viên HĐQT, TGĐ chức năng (cũ), mở một cái “quán nước” lúc nào cũng đông khách. Đã có lần tôi định đòi anh Bình trả lương “chính trị viên”, “cha tuyên úy” vì thường xuyên phải tâm sự, chia sẻ, an ủi, động viên đám con chiên đầy lo lắng, hoảng sợ của ông ấy.

Vì vậy nhiều ý kiến tôi phát ngôn không đơn thuần là ý kiến cá nhân. Nó là tổng hợp những ý kiến tôi nghe được và tán thành.

Với tất cả lòng khiêm tốn của một … quần chúng tốt, tôi nghĩ rằng mình như thế là chửi khôn.

Bởi vì những kiểu chửi sau đây tôi không bao giờ dám làm:

  • Ngạo mạn, sấc sược chửi bới, sỉ nhục cả một tập thể, từ lãnh đạo đến nhân viên thường, không phân biệt đối tượng, bất kể người ta thực sự có lỗi hay không, coi ai cũng là tội phạm.
  • Mạt sát, sỉ nhục những người lao động lương thiện vì những lỗi lầm không phải do họ. Nếu một người được giao trách nhiệm, nhưng lại không được quyền làm đúng trách nhiệm mà họ được giao, thì lỗi không phải do họ.
  • Giao cho cấp dưới những việc bất khả thi, sau đó lại chửi họ vì không làm được việc.
  • Đứng trước một nhiệm vụ khó khăn, hùa nhau ra sức chửi rủa, dọa nạt gây nên một không khí khủng bố, ức chế làm lòng người ly tán, những người biết việc bỏ đi. Kết quả việc không hoàn thành để chính mình lại bị cấp trên chửi!

Đó là kiểu chửi Chí Phèo, vừa ngu vừa láo.  Lại thêm mấy chú chó con xưa nay vẫn liếm chân cụ Bá, nay quay sang liếm tay anh Chí, cắn lại đám người nhà cũ. Loạn! Làng Vũ đại đã nát lại càng thêm tan nát.

Anh Bình ngày xưa dưới một người, trên cả triệu người cũng chưa bao giờ dám làm như vậy.

Nếu tôi hành xử như vậy  rõ ràng là tay nghề lãnh đạo quá kém, chắc chắn ông Bình phải cách chức tôi nếu ông ấy không muốn bị vạ lây.

Đã có lần tôi mắng oan nhân viên, về nghĩ lại, hôm sau phải công khai xin lỗi. Cũng may nếu mình dám “chửi cả làng Vũ đại” thì không biết xin lỗi bằng cách nào?

Các bạn trẻ cũng nên biết rằng khi lãnh đạo đang lâm vào bế tắc, bị cấp trên chửi thì nhân viên rất dễ bị oan. Cũng nên thông cảm và …. thương hại cho lãnh đạo trong những hoàn cảnh đó.

Tôi thấy ngưỡng mộ ông này: http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/34417/nguyen-bo-truong-gtvt-noi-ve–ghe-nong-.html . Hoàn cảnh giống nhau nhưng tầm và tâm khác nhau nên hành xử cũng khôn ngoan, có văn hóa hơn.

Nghe nói là trong một số đơn vị thịnh vượng, chửi được nâng lên thành tầm văn hóa doanh nghiệp: “văn hóa chửi”. Tuy nhiên khi tiền nhiều, cơ chế chính sách rõ ràng, bộ máy có năng lực thì chửi là một công cụ hiệu quả để thúc đẩy tiến độ, điều chỉnh công việc. Cấp dưới vì nhiều quyền lợi cũng không dám tức, mọi điều kiện đều có thì khi bị chửi triển khai cũng nhanh hơn. Làm không được, đáng bị chửi. Ở đây không có oán khí.

Nhưng áp dụng văn hóa đó sang nơi khác không có các điều kiện nói trên thì phản tác dụng.

Thế mới biết ở đời ngay cả chửi cũng phải biết cách!

Chúc thế hệ trẻ sau này khi xã hội phát triển văn minh hơn không phải dùng đến công cụ chửi và cũng không phải nghe chửi như thế hệ chúng tôi.

4 thoughts on “Kinh nghiệm lãnh đạo và “văn hóa chửi”

  1. Sếp chửi – Chuyện bình thường – Nếu mình sai
    Sếp chửi – Chuyện cũng bình thường – Nếu mình không sai – Vì đó là quyền của Sếp.
    Nhưng mà điều đó chỉ đúng với Sếp cũ thôi.
    Còn bỗng dưng ở đâu mọc ra một ra một cái thứ gọi là Sếp rồi chưa biết mô tê răng rứa ra sao đã lôi mình ra chửi, rủa, miệt thị rồi thanh lọc, trù úm ( cốt để đẩy mình đi lấy chỗ cho thằng khác ) … Thì nhất quyết không được !!!
    Anh cứ nghỉ ngơi chờ xem cảnh mới, tuồng này còn nhiều đoạn hay lắm, chưa hạ màn được đâu. Cứ cái kiểu hành xử thế này không chóng thì chày sẽ đến đoạn ” Đàn kiến nó đi “. Chỉ sợ kiến chúa đi rồi, kiến con không theo kịp lại bơ vơ mất thôi.

    • Đi làm nhà nước, thì phải đặt mục tiêu hàng đầu là “Sếp luôn luôn đúng”. Đúng cho tất cả, không sai. Vậy sếp nghĩ mình luôn đúng cho nên người tốt, người có tâm không bao giờ sếp nghe thấy điều mình cần chia sẻ. Đó là ấu trĩ.
      Đọc báo Hoa học trò, có anh Chánh văn – là quân sư quạt mát của lứa tuổi ô mai. Có lớn hơn nữa thì một cái đầu cũng không bao giờ giỏi hết tất cả mọi điều, nhất định phải có quân sư.
      Vậy nên, anh Bình quân sư giỏi và tâm huyết còn quá ít, chưa trọng dụng họ hoặc ít ra thu thập nhân tài ở ngoài chưa khả thi.
      Đến nay, có cả bộ máy mới họ là nhân tài mới nhưng không tâm huyết với nghề. Họ chả biết tí gì về cái ngành tàu thủy khó khăn này. Họ chỉ vào thanh lý nốt phần còn lại của một cái Vinashin đang trong cơn nguy khó.
      Họ thật giỏi. Đúng vì có giỏi thì mới có những vị trí chủ chốt trong bộ máy điều hành. Vậy hãy làm đi, hãy chứng minh cho mọi người thấy là mình giỏi bằng những việc làm thiết thực. Đừng hô hào, đừng nói hay. Chúng tôi luôn dõi theo mọi lúc mọi nơi các anh làm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s