Câu chuyện một công ty trẻ

(Nói chuyện kỹ thuật mãi cũng khô khan. Kể lại đây một câu chuyện … buồn để thay đổi không khí và cũng là một kinh nghiệm).

Đây là một chuyện có thật và là một bài học hay cho lớp trẻ. Vì vậy tôi thuật lại ở đây.

Vào thời Vinashin thịnh vượng nhất, xuất hiện một công ty cổ phần mới gồm toàn thanh niên trẻ, học hành tử tế, xuất thân từ một tập đoàn viễn thông lớn và được chủ tịch Vinashin (anh Bình) đặc biệt quan tâm.

Tôi được tham gia buổi họp đầu tiên do đích thân chủ tịch chủ trì để đưa công ty này vào hoạt động trong Vinashin. Khi họp xong ra ngoài, tôi nói với một ông bạn:

– Tôi nhìn thì biết là chết rồi. Nhưng bây giờ tôi có nói thì chúng nó cũng không tin, thậm chí lại còn gán cho mình có ý đồ gì đó. Mà chúng nó cũng chẳng cần hỏi ai, nghe ai.

Ông bạn tôi thở dài:

– Ừ cái bọn ở hành tình khác ấy mà. Cho chúng nó chết.

Tại sao lại có những nhận xét bi quan đến vậy? Lý do:

  • Không chịu tìm hiểu đặc điểm tình hình của Vinashin, không hiểu gì về ngành đóng tàu mà tình hình Vinashin hồi đó đã rất “đặc biệt” rồi. Các ý kiến, đề xuất đưa ra toàn là tự nghĩ căn cứ vào kinh nghiệm cơ quan cũ và cho rằng tốt. Trong khi thực tế thì hoặc không khả thi, hoặc hiệu quả rất thấp. Đề xuất nào đưa ra cũng được chủ tịch ủng hộ rất nhiệt tình nên nhân viên của Vinashin chẳng ai dám nói.
  • Tuổi trẻ ngông cuồng và dại dột. Tin rằng với sự hỗ trợ của chủ tịch như thế thì không còn gì phải sợ, lấn át, chèn ép cả các ban trong Vinashin. Sự hỗ trợ đó chỉ là điều kiện cần nhưng không đủ. Cách làm đúng, đường đi nước bước hợp lý trong một hoàn cảnh cụ thể mới là điều quan trọng. Mà điều này thì công ty đó quá kém.

Thực ra với tình trạng Vinashin thời đó không thể tin học hóa được. Những cái lũ trẻ không làm được tôi không chê vì ai làm thì cũng thế. Cái đáng chê là năng lực, tay nghề quá thấp (toàn cán bộ kỹ thuật chuyển sang làm kinh doanh) nhưng lại hung hăng. Sau này, thấy bất nhẫn quá tôi cũng có đôi lần góp ý chân tình nhưng không có kết quả.

Và quả nhiên công ty đó về sau chết thật, mà không do lỗi khách quan nào. Nợ nần đến cả lương, đưa nhau lên báo và nghe nói đã xin phá sản;

Về sau, tôi lại được chứng kiến một vụ khác y hệt như thế của một đám trẻ con khác mà cũng ngay từ đầu tôi biết sẽ thất bại. Tuổi già lẩm cẩm, lạc hậu đành chỉ biết đứng nhìn.

Đứng nhìn một đám trẻ con hùng hổ, tung tăng rủ nhau đâm đầu vào đá để rồi sau đó tiu nghỉu như mèo bị cắt tai không phải là cảm giác dễ chịu gì đối với các bậc cha chú. Nhưng không có cách nào khác.

Một bài học hay.

3 thoughts on “Câu chuyện một công ty trẻ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s